Không, Trung Quốc sẽ không xâm lược Đài Loan vào năm 2022, 2023 (Hoặc 2024). Đây là lý do tại sao.

Apr 08 2022
Đó có thể là một sai lầm kết thúc sự nghiệp của Tập Cận Bình. Giờ đây, khi Nga đã vượt qua Rubicon với Ukraine, mọi con mắt đều đổ dồn về những gì Trung Quốc sẽ làm với Đài Loan.

Đó có thể là một sai lầm kết thúc sự nghiệp của Tập Cận Bình.

Ảnh của Somchai Kongkamsri trên Pexels.

Giờ đây, khi Nga đã vượt qua Rubicon với Ukraine, mọi con mắt đều đổ dồn về những gì Trung Quốc sẽ làm với Đài Loan.

Jessica Wildfire đã trình bày một cuộc xâm lược của Trung Quốc vào Đài Loan như một điều không thể tránh khỏi trong một bài báo của cô .

Tôi hiểu rằng một cuộc xâm lược Đài Loan có chủ đích của Trung Quốc phù hợp với câu chuyện về sự diệt vong và u ám của cô ấy.

Tuy nhiên, tiền đề xứng đáng cho việc điều tra thêm, nếu chỉ vì một sự kiện như vậy sẽ có những phân nhánh lớn trên toàn cầu.

Tôi muốn mang đến một tia hy vọng. Không giống như Jessica, tôi nghĩ sự thật cho thấy Trung Quốc xâm lược Đài Loan là điều không thể tránh khỏi.

Trên thực tế, tôi tin rằng người Trung Quốc có mọi lý do để không tiến hành một cuộc xâm lược toàn diện vào Đài Loan.

Khi trình bày những dữ kiện này, tôi sẽ bắt đầu bằng cách mô tả thách thức to lớn mà bất kỳ cuộc xâm lược Đài Loan được đề xuất nào cũng sẽ gặp phải. Sau đó, tôi sẽ thảo luận về các lực lượng bên trong đang chơi khiến mệnh lệnh cho một cuộc xâm lược như vậy trở thành một rủi ro lớn trong sự nghiệp đối với Tập Cận Bình.

Cuối cùng, tôi sẽ cho thấy việc xâm lược Đài Loan sẽ thể hiện một bước lùi lớn trong tham vọng trở thành siêu cường toàn cầu của Trung Quốc như thế nào.

Xâm lược Đài Loan sẽ yêu cầu một cuộc tập trận hậu cần lớn nhất trong lịch sử quân sự

Theo số liệu chính thức , Đài Loan có khoảng 88.000 quân nhân tại ngũ. So với 2,3 triệu binh sĩ của Quân đội Giải phóng Nhân dân, con số này có vẻ không nhiều.

Nhưng số lượng nhân viên trực chiến đánh giá thấp nguồn nhân lực mà Đài Loan phải cam kết cho quốc phòng của mình. Đài Loan luôn có một chương trình dự trữ rộng rãi, đã nhận ra mối đe dọa về việc buộc thống nhất với Trung Quốc đại lục trong suốt thời gian tồn tại.

Khoảng 2,3 triệu người là quân dự bị ở Đài Loan . Tất nhiên, không phải tất cả những người dự bị này đều sẵn sàng và sẵn sàng để được gọi nhập ngũ.

Thật vậy, các quan chức Đài Loan trước đây đã bày tỏ lo ngại rằng một phần đáng kể lực lượng dự bị đó đã không được đào tạo chính thức trong 8 năm kể từ khi họ xuất ngũ .

Để thận trọng trong ước tính của chúng tôi, hãy giả sử rằng chỉ có 15% quân nhân dự bị được gọi lên và bổ sung vào lực lượng làm nhiệm vụ toàn thời gian. Hiện chúng tôi có tổng lực lượng quốc phòng là 433.000 người.

Sự khôn ngoan thông thường cho rằng cần ba kẻ tấn công để áp đảo một hậu vệ . Áp dụng quy tắc 3: 1 này cho một cuộc xâm lược Đài Loan ngụ ý rằng lực lượng tấn công sẽ cần 1,3 triệu binh sĩ.

Đối với bối cảnh, Trận Normandy chứng kiến ​​khoảng 2,0 triệu binh sĩ đổ bộ vào Normandy vào tháng 8 , với 150.000 quân vượt qua eo biển Manche vào ngày D-Day (6 tháng 6 năm 1944).

Vì vậy, chúng tôi đã xác định rằng cuộc xâm lược Đài Loan được đề xuất sẽ có ít nhất nhiều người tham gia như Trận Normandy.

Tuy nhiên, có những lý do để tin rằng một cuộc xâm lược Đài Loan sẽ khó khăn hơn nhiều so với Trận Normandy, một cuộc xâm lược đường biển phức tạp nhất trong lịch sử.

Bởi vì Đài Loan có một số đặc điểm khiến nó trở thành một cuộc tập trận thậm chí còn gây khó khăn cho những kẻ xâm lược hơn so với Normandy.

Đài Loan là một pháo đài bất khả xâm phạm trên biển

Đài Loan không chỉ là một hòn đảo duy nhất ở Thái Bình Dương.

Penghu, một quần đảo gồm khoảng 90 hòn đảo nhỏ, nằm cách đảo chính Đài Loan khoảng 30 dặm. Penghu là một phần của “chuỗi đảo đầu tiên” của Đài Loan, có nghĩa là nó sẽ là tuyến phòng thủ đầu tiên của hòn đảo chính.

Hãy xem, không có nhiều địa điểm đổ bộ tốt trên hòn đảo chính của Đài Loan cho một lực lượng xâm lược. Bờ biển phía đông của Đài Loan có nhiều núi và đá, khiến việc đổ bộ của một lực lượng xâm lược là không thể.

Vách đá CingShui ở huyện Hoa Liên trên bờ biển phía đông Đài Loan. Ảnh của Fred Hsu trên Wikimedia Commons. Được cấp phép theo CC BY-SA 3.0.

Một lực lượng xâm lược có thể thực hiện một cuộc tấn công trực tiếp vào Đài Bắc, nằm gần bờ biển phía bắc của Đài Loan. Tuy nhiên, với tư cách là thủ đô, Đài Bắc sẽ được phòng thủ nghiêm ngặt, tạo ra sức đề kháng đáng kể đối với bất kỳ lực lượng xâm lược nào.

Do đó, con đường thuận lợi nhất vào Đài Loan sẽ là qua bờ biển phía tây nam. Các bãi biển phía tây nam tuy hẹp, nhưng chúng cung cấp một số điểm hạ cánh tốt.

Getting there, however, means passing within range of Penghu. The Taiwanese are well aware of the significance of Penghu and have made appropriate preparations.

Penghu is bristling with defences. Approximately 60,000 troops, armed with tanks and artillery, are permanently stationed on the Penghu island chain.

Penghu’s waters are regularly patrolled by missile destroyers. Taiwan’s air force regularly conducts staging manoeuvres on Penghu.

In short, Penghu is intended to cause significant delays for any Chinese force planning to attack the main island.

But trying to overwhelm Penghu would just be the start of any invading force’s troubles. Both China and Taiwan recognise the strategic importance of the southwestern beaches on Taiwan's main island.

As a result, the Taiwanese will have set up their defences in thousands of convenient hiding spots near the narrow southwestern beaches.

All of these efforts would make any Chinese invasion of Taiwan a gruelling and time-consuming affair.

The US Won’t Dawdle With Taiwan as It Did With Ukraine

The US Congress has passed a law, the Taiwan Relations Act, requiring the US to provide Taiwan with the means to defend itself, among other things.

The Taiwan Relations Act doesn’t oblige the US to come to Taiwan’s defence in the event of an invasion. In fact, when it comes to how America would respond to a Chinese invasion of Taiwan, the US pursues a policy of “strategic ambiguity.”

In other words, the US will not say whether or not it will use its military to defend Taiwan.

But the US has plenty of reasons to do so, which is why the US is likely to be much more proactive in coming to Taiwan’s aid than it was in Ukraine.

For starters, Chinese control of Taiwan would tip the delicate balance of power in the Pacific Ocean. Control of Taiwan would bring China less than 100 miles from Japan’s westernmost island.

The United States maintains a significant military presence in Japan and elsewhere in the region. Chinese control of Taiwan would give China more control over ship traffic in the South China Sea, potentially affecting American bases in Japan, South Korea, Guam, and Hawaii.

The US can respond quickly to a Chinese invasion of Taiwan. If the US decides to assist in the defence of Taiwan, the US Air Force could take off from Okinawa and reach Taiwan in less than an hour, giving the Chinese invasion force very little time to deal a knockout blow to Taiwan.

Kadena Air Base on Okinawa. Photo by Sonata on Wikimedia Commons. Licensed under CC BY-SA 3.0.

This means that the Chinese force would have to take Taiwan with lightning speed and pinpoint precision, leaving no time for the US and its allies to respond. This surgical strike is extremely challenging to execute, as the Russians are discovering after becoming bogged down in Ukraine.

However, the Chinese force won’t have an option. A failure to neutralise Taiwan quickly means that the US military may send in additional forces, such as one or two carrier battle groups, making an invasion much more difficult to pull off.

Invading Taiwan Will Be Xi Jinping’s Biggest Career Risk

We’ve already established how difficult it would be to launch a successful invasion of Taiwan. Because there are so many moving parts, an invasion of Taiwan could go horribly wrong (for the Chinese).

Let’s now look at the internal factors that might cause Xi Jinping to reconsider such a drastic step.

One might be tempted to equate Xi Jinping with his fellow traveller Vladimir Putin. After all, China has stated that its relationship with Russia has “no boundaries.”

But Xi Jinping isn’t Vladimir Putin.

Vladimir Putin has near-total control over the Russian state. Consider the viral video in which Putin openly browbeats his intelligence chief, Sergey Naryshkin, to do his bidding.

Xi Jinping, on the other hand, is the General Secretary of the Communist Party of China, making him a key decision-maker within the Politburo Standing Committee. The Standing Committee is a core group of seven people within the larger Politburo, whose decisions have legal standing in China.

Xi Jinping is the most powerful General Secretary since Mao Zedong, with personal ties to more than half of the Politburo members.

Still, his hold over the Politburo is not absolute.

The Politburo and the Standing Committee practise collective decision-making, which means there are a lot of backroom deals and negotiations between factions before a decision is made on behalf of the entire Politburo.

Thus, the Chinese system recognises the Communist Party of China, the Politburo, and the Standing Committee as legitimate sources of authority. These organs don’t exist solely to rubber stamp Xi Jinping’s decisions, as United Russia does for Putin.

In fact, Xi Jinping’s current position as the “party core” presents a unique challenge. By potentially holding the position of General Secretary for life, Xi Jinping may block the natural career progression of ambitious lower-tier leaders within the Communist Party.

Some of these ambitious people will see a potentially botched invasion of Taiwan as an opportunity to depose Xi Jinping.

Thus, despite his current authority, going all-in to retake Taiwan could very well see the end of Xi Jinping’s career, especially if the invasion fails.

China Wants to Influence the World. Taking Taiwan by Force Would Be a Distraction.

China makes big promises about reintegrating Taiwan into its borders. However, even a successful takeover and integration of Taiwan into the People’s Republic of China pales compared to China’s bold ambition to dethrone the United States as the world’s preeminent power.

China has maintained its commitment to its Belt and Road Initiative, a massive infrastructure project in which China invests tens of billions of dollars each year to build links between China and the rest of Europe, Asia, and Africa.

This is the world’s most ambitious infrastructure plan. This is also Xi Jinping’s baby, having articulated the vision way back in 2013.

Scope of the Belt and Road Initiative. Illustration by Mathildem16 on Wikimedia Commons. Licensed under CC BY-SA 4.0.

In this expansive vision, China will be the hub of a vast trading network that spans the majority of the globe. In essence, China will be the “Middle Kingdom”, the Centre of Civilisation itself.

But to realise this vision, China must invest, build, and gain the support of all countries. This requires a deft diplomatic touch, especially since some countries are already charging that the BRI is a cynical ploy to use “debt-trap diplomacy,” forcing recipient countries to borrow from Chinese banks to build Chinese infrastructure, then seizing the assets when the country defaults due to the heavy burden of repaying this debt.

Russia’s experience with the Ukrainian invasion serves as a warning for China.

There are already early indications that sanctions are having a significant impact on the Russian economy. According to some analysts, this is the most severe recession in Russian history since the 1990s, with Goldman Sachs predicting a 10% drop in the Russian economy in 2022.

The SWIFT ban effectively cut Russian banks off from the rest of the world. Visa, MasterCard, and American Express have suspended all operations in Russia, which means Russian cards will not work anywhere else in the world.

These measures, which could be implemented in response to a Chinese invasion of Taiwan, would be an unmitigated disaster for China, which is much more integrated into the global economy than Russia.

Also, being cut off from the rest of the world means saying goodbye to the Belt and Road Initiative and Chinese ambitions to be the dominant player in the global economy.

Taiwan Is Growing Closer to China Anyway

Finally, all of this talk of invasions ignores the fact that, despite their political differences, Taiwan and China are naturally drifting closer to each other.

Taiwan exports to China just reached a new high of $188.9 billion in 2021, making China Taiwan’s largest export partner by far.

Over the years, many young Taiwanese citizens have moved to China. The numbers are a little strange right now thanks to Covid, but between 100,000 and 3 million Taiwanese typically live and work in mainland China.

This should come as no surprise. China’s massive economy and rapid growth attract ambitious workers from all over the world, including Taiwan.

As more Taiwanese move to China and form relationships with the Chinese people, their attitudes towards China will inevitably soften. Already, the Taiwanese are not overly nationalistic toward China.

Other options for a peaceful resolution to the long-standing China-Taiwan issues may emerge as time passes. However, engaging the People’s Liberation Army in a direct confrontation at this juncture risks incurring a catastrophic loss and slamming the door shut on better alternatives.

Final Thoughts

To summarise, let’s break down what an invasion of Taiwan could mean for China.

A successful invasion of Taiwan would necessitate military and logistical planning on a scale an order of magnitude more complex than the Allied landings in Normandy.

The invasion of Taiwan would have to be carried out with surgical precision and with no deviations from the plan. Any delay would give the US time to move its forces to support Taiwan’s defence, making the invasion practically impossible to execute.

The invasion of Taiwan would scare the living daylights out of every country in the region. Many will come to defend the status quo.

China’s desired image as a rising and peaceful power would be shattered. China will never again be able to persuade other countries to support its much more ambitious goal of putting it at the centre of the global economy.

Assuming that Xi Jinping is overcome by irrationality and pushes for an invasion, he will likely face dissent within the Communist Party from clearer heads who recognise the dangers of such an action.

Even if China went ahead with the invasion, any indications that the invasion was not going as well as planned could lead to intense factional struggles within the Communist Party, resulting in Xi Jinping’s ouster.

In short, invading Taiwan would be a massive career risk for Xi Jinping and a disaster for China with little upside, especially since Taiwan is gradually drifting closer to China as economic ties between the two deepen.

To read more articles like this, consider subscribing to a Medium membership. Your subscription supports writers like me and many others to keep doing what we love.

Schedule a DDIChat Session in Economics and Strategic Thinking:

Apply to be a DDIChat Expert here.
Work with DDI: https://datadriveninvestor.com/collaborate
Subscribe to DDIntel here.

© Copyright 2021 - 2023 | vngogo.com | All Rights Reserved